Cũng như những ngày Thanksgiving (Lễ Tạ Ơn), gia đình họp lại ăn uống cả ngày.  Và sau đó là chuận bị Black Friday shopping :).  Năm nay tôi ăn và ăn.  Tôi cũng sợ những ngày lễ, nhà nào cũng ăn, đi đâu cũng ăn, đến đâu cũng thấy đồ ăn và mời ăn.  Đến giờ là tôi sợ ăn uống lắm vì mấy ngày lễ ăn quá trời.  Ở Mỹ vào mấy ngày lễ là ăn và sau đó phải diet.  Tháng 12 cũng vậy vì sắp đến Noel và New Year.  Tôi cũng sợ mấy ngày này, dù vui và ăn chơi nhiều nhưng ăn chơi thì ăn chơi, vẫn không quên nhiệm vụ. Mà ăn chơi quá thành ra lười.  Như tuần rồi, sau lễ không làm gì và cũng không có motivation làm gì hết :(.  Thôi dành chịu, cố giắng và hy vọng.  That’s all I can do!.

Continue reading

Mỗi người có 1 “weakness”, có thể nói là điểm yếu hay mềm lòng của con người.  Cái weakness của tôi là những người nhạc sĩ bên lề đường (street performer) hay những người nhạc sĩ chơi nhạc vì đam mê.  Có thể vì tôi phục những người như vậy, có cái passion và theo được cái passion.  Không phải ai cũng làm như vậy được.  Và cũng có thể nói nếu như tôi mà được học nhạc hồi nhỏ chắc nhiều người cũng sẽ thấy tôi đứng ở 1 góc đường nào đó với cây đàn ghi ta.

Continue reading

Mấy lần trước tôi lên NYC muốn ghé qua Chelsea Market ở khu phố Chelsea nhưng không có dịp.  Lần này tôi lên lịch là phải ghé qua.  Gần đây Chelsea Market được lên tin tức vì Google đã bỏ ra $2.4 billion mua.  Gần đó cũng là văn phòng của Google ở NYC.  Ai đã từng ghé qua Chelsea Market thì biết đây có rất nhiều món ăn, nhiều quán không có chổ ngồi chỉ đứng ăn rồi đi.  Ở đây rất nhiều quán ăn khác nhau, nhiều thực phẩm quốc tế và tất nhiên là mấy món ăn nổi tiếng của NYC – đó là New York Pizza.  Tôi về lại Charlotte hơn 1 tuần rồi mà vẫn còn dư âm ở NYC và Chelsea Market.  Lần sau tôi lên NYC chắc sẽ tìm AirBnb hay hotel gần Chelsea Market, chiều chiều ghé qua thử hết những món ăn ở đây.  Bữa đó tôi thấy có bản viết happy hour, $1/oyster sống.  Giá vậy kêu 1 dozen oyster vá ly beer là về ngủ ngon. 🙂

Continue reading

Mấy năm nay phòng tào mì Ramen rất được phổ biến.  Ở thành phố như Charlotte vậy mà cũng có vài nhà hàng chuyên môn về mì Ramen.  Lên đến NYC, mở Google ra tìm là quá trời quán mì Ramen.  Dường như góc phố nào ở NYC cũng có quán.  Trước khi tôi đi, tôi cũng có đọc reviews vài quán ở NYC nhưng nhiều quá không biết chọn hay tin reviewers nào.  Thường như vậy tôi hay xem hình và chọn theo gut feeling. 🙂  Dĩ nhiên có lúc cũng hối hận là tại sao mình chọn quán dở quá.

Continue reading

Dường như lâu lắm rồi tôi không đi New York City (NYC).  Hồi xưa khi tôi còn ở DC, cuồi tuần buồn buồn là dón xe bus lên NYC.  Thời trẻ, ăn và ở cũng dễ, chỉ cần ai đó cho mướn hay ở ké 1 sofa là đủ rồi.  Vui là chính, ăn và ngủ là phụ mà.  NYC vẫn vậy, vẫn 24/7, vẫn vui và nhộn nhịp như ngày nào.  Thành phố NYC, dường như không bao giờ ngủ, lúc nào cũng có người, quán ăn đông khách, đèn màu vẫn lung linh trên những đường phố.  Lần này lên NYC tôi ở bên Brooklyn, bên kia sông của Manhattan, cách 30 phút đi subway là vô midtown.  Ở bên Brooklyn mới thật sự thấy được cái mà tôi xem như authentic New York City.  Và bên Brooklyn, cuộc sống nhẹ và thư giãn hơn bên Manhattan.  Brooklyn có những nét bụi bụi, không tourist lắm.

Continue reading