Ru Ta Ngậm Ngùi là trong những bài nhạc của Trịnh Công Sơn mà tôi rất thích.  Bài này nghe đi nghe lại mà vẩn không thấy chán.  Chiều chiều mưa thu với một chay rưởu đỏ, vừa ngâm nghi vừa nghe Khánh Ly hát.  Đời còn gì bằng..  Đây nghe Khánh Ly với cây đàn guitar.

Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình.
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên.

Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng.

Thôi chờ những rạng đông.
Xin chờ những rạng đông
Ðời sao im vắng
Như đồng lúa gặt xong
Như rừng núi bỏ hoang

Người về soi bóng mình.
Giữa tường trắng lặng câm.

Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ, không chờ aị

Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đờị
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi,
Xin ngủ dưới vòm cây