1. Tôi viết xong bài Gửi Người Cô Giáo Trẻ Năm Xưa, tôi cảm thấy nhớ trại tị nạn Bataan và muốn về thăm.  Nghe nói bây giờ, mấy ngôi nhà và xunh quanh trại phá hết rồi.  Không còn để lại dấu vết của những ngày xưa thân ái.  Nếu trời ban cho tôi bạc đỏ (hay ngày mai trúng số), tôi mua đất ở đó xây lên một cái gì nho nhỏ xem như một kỷ niệm, một tưởng niệm để lại cho mai sau.  Cho thế hệ con cháu tôi ghé qua thắp một nén hương và đốt vài tờ giấy vàng cho những linh hồn phơi trên biển cả và chôn trong rừng sâu được an giấc và thanh thản.
  2. Tôi tìm trên Google images một số hình của những ngày tháng xưa trên đường tạm và một blog của một anh chàng Mỹ năm xưa làm ở trại tị nạn.
  3. Hình from Google và http://bataan-prpc.blogspot.com/

Continue reading