Giờ này năm rồi tôi đang ở Đà Nẵng.  Ước gì giờ cũng ở đó.  Mới đó mà đã 1 năm.  Cho dù lần đầu tiên tôi ghé Đà Nẵng nhưng đã yêu mến thành phố này.  Tôi hay nói với bạn tôi là tôi thích những mảnh đất 1 bên là núi, 1 bên là biển.  Ở Đà Nẵng có bạn cho nên đưa tôi đi thăm viếng từng góc phố, từng góc biển, từng góc núi và đưa tôi đến những món ăn ở đây.  Và Đà Nẵng đón tôi bằng bữa ăn Mì Quảng và Mận tự hái :).

Nhìn những tấm ảnh ở Đà Nẵng thèm 1 chuyến về lại, nơi có núi, có biển và những kỷ niểm đẹp.

Continue reading

The Clock of Life
~ Robert H. Smith

The clock of life is wound but once,
And no man has the power
To tell just when the hands will stop
At late or early hour.

To lose one’s wealth is sad indeed,
To lose one’s health is more,
To lose one’s soul is such a loss
That no man can restore.

The present only is our own,
So live, love, toil with a will,
Place no faith in “Tomorrow,”
For the Clock may then be still.