Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh …

Tôi nghe lại nhạc Trịnh sau nhiều tháng – năm không nghe. Tôi không biết sao nhưng không phải lúc nào tôi cũng nghe nhạc Trịnh được. Có lúc nghe mỗi ngày, có lúc không nghe vài tháng, và có lúc nghe nhưng lại như “không nghe”. Dường như những lúc cuộc sống hàng ngày có nhiều chuyện để lo và nhiều chuyện ngoài tầm tay của mình là những lúc nghe lại nhạc Trịnh. Với tôi nhạc Trịnh không phải nhạc buồn mà là nhạc mang lại niềm hy vọng. Tôi không bao giờ cảm giác buồn mỗi lần nghe, mà ngược lại tôi có cảm giác hân hoan và hy vọng. Be safe and be healthy!