Ở thành phố Charlotte, nơi tôi đang sống, không có nhiều người Việt, vì thế, không có nhiều nhà hàng hay tiệm Việt. Mỗi lần thèm ăn gì là phải vô bếp nấu. Ở đây khác với khi tôi còn sống trên thủ đô DC, trên đó muốn ăn món Việt hay ăn hàng, chạy ra khu Eden hay ra mấy quán phở và bánh mì. Những ngày đầu tiên tôi mới dọn về Charlotte, có nhiều ngày tôi thèm món này, thèm món kia mà không biết phải làm sao. Lúc ở trên DC, thèm là chạy ra Eden, thèm ăn phở là chạy ra Phở 75 hay Phở 50, thèm bánh mì là chạy ra tiệm Bánh Mì Số 1 hay Bánh Mì DC, thèm bánh ngọt và nước mía là chạy ra Eden và chọn. Thèm món gì cũng có, sáng trưa chiều tối.

Continue reading