Mấy tuần trước, giữa mùa đại dịch, vào ngày mưa gió không ngừng, tôi nhận 1 email của nghệ sĩ ghi-ta cổ điển An Trần ở thành phố Chicago báo tin rằng album đầu tay đã thất lạc bởi bưu điện USPS. Thêm nữa, không biết khi nào in lại và tái bản, những điều này cũng mất thời gian. Tôi có chút thất vọng và buồn, nhưng mong rằng chỉ thất lạc vài ngày. Và nhiều ngày đã trôi qua, tôi nghĩ rằng chắc là mất luôn, không ngờ album đã tìm được và đưa đến tay tôi. Đây là album nhạc ghi-ta cổ điển Việt Nam đầu tay của An Trần, vào do chính vợ chồng An Trần đứng ra trình bày và sản xuất.

Continue reading

Thường tháng 7 và 8 ở đây là tháng nóng nhất của năm. Năm nay mưa nhiều, đổ ẩm cao, cho nên có cảm giác nóng hơn nhiệt độ. Thời tiết này, sáng ra ngoài làm chút chuyện rồi trốn trong nhà cả ngày, nghe nhạc, xem phim và v.v. Càng ngày ở thành phố Charlotte càng nóng. Tôi nhớ nhiều năm trước, mùa Hè cũng nóng nhưng không nóng như bây giờ. Nhưng được cái mùa đông càng ngày càng ấm. Có nhiều năm, không tuyết, và lạnh hơn mùa Thu chút.

Continue reading

Nơi tôi đang sinh sống, thành phố Charlotte thuộc tiểu bang North Carolina bắt đầu vào mùa hoa Tử Vi (còn gọi là Tường Vi, tiếng Mỹ là Crepe Myrtles). Thường mỗi năm hoa nở đầu tháng 7 và kéo dài đến mùa Thu nếu thời tiết vẫn còn ấm áp, nhưng năm nay, có lẽ thời tiết nóng lạnh bất thường, phải chăng Tử Vi đến muộn hoặc thất mùa? Sau hai tuần bước qua tháng 7 rồi, tôi vẫn không thấy ngoài đường – và cả cây sau nhà – những chùm hoa màu khoe sắc giữa bầu trời nắng Hạ, tôi vẫn chờ đợi và nghĩ rằng sẽ nở nhưng chắc muộn hơn mỗi năm. Tôi yên tâm khi thấy nhiều chùm nụ nhỏ và lớn ở đầu nhánh cây, nhưng không ra bông. Và cuối cùng, sau vài ngày thời tiết nóng và nắng gắt, nhiệt độ lên đến 90F, hoa Tự Vi nở mạnh, nở vô số bông, và nở tha thiết như tình yêu đôi mươi.

Continue reading

Giờ tôi phải làm ở nhà đến cuối năm, tôi mang cặp loa qua “văn phòng” ở nhà vừa làm việc vừa nghe nhạc. Trước khi có dịch, trong văn phòng tôi vẫn hay nghe nhạc nhưng qua headphone, không phong phú và hay như ở nhà. Thôi giờ, cho dù được ra ngoài, nhưng vẫn an toàn ở nhà hơn và mỗi ngày thấy nhiều chuyện xấu và lo, tôi tự thưởng cho tôi 1 chỗ nhẹ nhàng và dịu dàng đọc sách, nghe nhạc và làm việc.

Continue reading

Hình ảnh của những năm trước, vào ngày Lễ Độc Lập ở thủ đô Washington, D.C. và bắn pháo bông, khi tôi sống ở nơi đó. Hình này cũng chụp gần chục năm rồi. Năm nay vì dịch, nhiều nơi không diễn hành, không pháo bông, và xem như ngày sinh nhật của nước Mỹ cũng lặng lẽ trôi qua. Một ngày như mọi ngày…

The Fourth