*** Bài viết cũ mang ra post.  Đang nhớ tha thiết về những ngày ở Maine ***

Maine đến với tôi, có lẽ không như những nơi khác, không có trong niềm ước mơ một ngày nào đó tôi sẽ đặt chân đến, không có trong lời hứa hẹn giữa tôi và người.  Maine đến với tôi, mới đây thôi, trong một thời gian ngắn, trong một thời điểm của những khoảnh khắc được ghi lại bằng từng tấm ảnh mà tôi may mắn được gặp và thấy.  Hình ảnh của Maine, dù chỉ là hình dáng bất động và lắng đọng, được ghi lại hương thơm và đời sống của thời gian và không gian, người dân và phong cảnh, ven biển và sương mù, mang đến cái đẹp trong mắt của người nhìn, và đưa đến người xem – như tôi – bằng tâm hồn của người nhìn qua máy ảnh.  Maine đã làm rung động tôi bởi nét đẹp tự nhiên và tính chất hoang dại ở miền đất này.  Những tấm ảnh đó đã khiến cho tôi biết và khao khát được đến – đứng – nhìn – nhận – và cảm giác trước không gian sương mù ven biển rạng đông, trước vách đá cheo leo thăm thẳm bờ Đại Tây Dương, trước những nét đặc trưng của Maine.  Và Maine đã không làm tôi thất vọng một chút nào, mà còn vượt qua những kỳ vọng và trông mong của tôi.

Continue reading

Không hẹn mà gặp …

Và những ngày của Labor Day năm 2013 hoàn tất bằng một buổi tiệc bất ngờ và không có dự tính trước.  Một buổi tiệc, có lẽ đã hứa hẹn từ lâu rồi, nhưng chưa có cơ hội và thời gian để hội ngộ.   Nhân dịp lễ Labor Day, và vài người bạn không có hẹn mà gặp ở Charlotte, mang đến sự ngạc nhiên nhưng ai cũng vô cùng vui mừng và sung sướng, được gặp gỡ và chia sẻ quãng thời gian qua.  Dường như trong một khoảnh khắc nào đó, và trong một thời điểm của dòng đời mãi không ngừng, rất khó mà đoàn tụ ở một nơi đông đủ, uống vài ly và hát vài bài tình ca.

Continue reading