Tôi bắt chợt đến vào mùa hoa giấy ở Hội An. Tôi không nhớ bắt đầu thích hoa giấy vào lúc nào, nhưng những chổ có hoa giấy tôi thường đứng ngơ ngơ ngác ngác. Tôi chỉ có ước mơ nho nhỏ là khi già về sống có 1căn nhà bé bé và giàn hoa giấy đón chào tôi mỗi ngày.

Continue reading

Dường như lần nào tôi về Việt Nam cũng dành chút thời gian về Đà Nặng và Hội An. Mỗi lần về đó là được ăn ngon, được cafe ở những quán mới và lạ và phần vui nhất là biển. Cái gì chứ có biển là tôi có thể ở đó sáng đến chiều tối mà không chán, ngồi dưới bóng dừa nghiêng với trái dừa tươi hay 1 ly cocktail – nhiêu đó cũng đủ cho 1 chuyến đi.

Continue reading

Sài Gòn tiễn tôi đi bằng những cơn mưa đầu mùa sau những ngày nắng rất gắt. Và Sài Gòn tiễn tôi đi bằng giọng hát Hương Giang với những tình khúc không ngày tháng đã đi sâu vào lòng đứa con xa quê. Cám ơn những người bạn đễ thương đã đưa tôi và tâm hồn tôi về với những kỷ niệm đẹp. Cám ơn bạn và cám ơn Sài Gòn. It’s not goodbye, it’s see you later.

Viết cho những ngày đầu tháng 5.

Quán Guitar Gỗ
Quán Guitar Gỗ
Quán Guitar Gỗ và giọng hát Hương Giang

Mỗi người có 1 “weakness”, có thể nói là điểm yếu hay mềm lòng của con người.  Cái weakness của tôi là những người nhạc sĩ bên lề đường (street performer) hay những người nhạc sĩ chơi nhạc vì đam mê.  Có thể vì tôi phục những người như vậy, có cái passion và theo được cái passion.  Không phải ai cũng làm như vậy được.  Và cũng có thể nói nếu như tôi mà được học nhạc hồi nhỏ chắc nhiều người cũng sẽ thấy tôi đứng ở 1 góc đường nào đó với cây đàn ghi ta.

Continue reading