Những ngày không ra ngoài là ở nhà nghe nhạc, chơi đàn rồi cũng hết thời gian. Mùa dịch bị social distance cho nên giờ đâu cũng vắng te tua luôn 🙁 Cũng tội nghiệp mấy quán ăn/beer và những tiệm nhỏ phải đóng cửa vì Corona virus. Đây cũng là lúc tôi tập sống chậm lại, self-reflect và self-assessment cho những projects tương lai. 🙂 Mong cũng gì tôi muốn làm sẽ thành công. Oh well, đời vô thường.

Music room cho social distance


Hôm nay thống đốc của tiểu bang North Carolina ra lệnh đóng trường học đến tháng 5, và thêm tuần này sẽ bất đầu đóng cửa tiệm Nail, tóc, rạp chiếu phim và v.v. Quán ăn và quán beer/rượu đóng cửa tuần trước, chỉ được bán togo hay carry out thôi. Ở đây chưa nặng bằng bên California hay New York, cho nên chưa có bị shelter in place, là cấm ra đường luôn. Không biết kéo dài đến bao lâu nữa, bà con sẽ mất việc mà thất nghiệp dài. Mong là không kéo dài nhưng dự báo đến tháng 6/7 gì mới xong. 🙁

Cuối tuần ghé quán ăn local để #supportLocalBusiness, thấy mấy quán ăn đóng cửa mà thấy tội, không biết bao nhiêu người sẽ mất việc. Thôi mình còn việc làm thi ra ủng hộ những quán cafe, quán ăn ở trong thành phố mình đang sống.

Support Local Business

Sáng Chủ Nhật ghé siêu thị mua đồ ăn cho cả tuần tới vì hạng chế ra ngoài, nếu không cần ra ngoài thì ở nhà cho an toàn. Hôm nay ở tiểu bang North Carolina, nơi tôi đang sống, đã có đến hơn 300 người bị nhiễm bệnh Corona virus, nhưng chưa người nào chết. Mới mấy ngày trước dưới 100 người mà hôm nay lên quá trời.

Rồi ghé qua nhà ông bà già xem tình hình bên đó sao rồi, thấy tội cho mấy người già, con Corona virus này bắt người già đi nhiều 🙁 Tôi qua đó là được ông già pha cafe cho uống, sáng nào mà qua đó sớm là ổng cũng pha 2 ly, 1 ly cho ổng và 1 ly cho tôi. 🙂 Cái gì chứ mua đồ ăn là Mẹ tôi hay lắm, ở nhà ăn 1 tháng cũng không hết. Thế hệ của những người lớn tuổi, lớn lên trong khổ thiếu và chiến tranh, cho nên lúc nào cũng chuận bị.

Trưa về thấy cỏ cần cắt, mới cho phân mấy ngày trước và mưa 2 ngày là cỏ cao quá. Vậy là đi cắt cỏ và tập thể dục luôn, 1 công 2 chuyện.

Tôi đang xem Westworld season 2, cái tv show này khá hay và rất hấp dẫn. Tôi mới xem được vài tập, chắc mùa dịch ở nhà xem hết mấy cái tv show quá.

Mùa Xuân cắt cỏ
Mùa Xuân cắt cỏ
Mùa Xuân cắt cỏ

Hôm nay là thứ 7 nhưng tôi dậy sớm cũng vì quen giờ làm việc của ngày thường. Sáng thứ 7 mưa, không lớn cũng không nhỏ, đủ làm ướt đường phố, và thấy được những giọt mưa trên những lá non và cành cây. Tôi làm ly cafe nóng, ngồi bên cửa sổ nhìn mưa và nghe chim hót. Mùa Xuân vừa về lại sau mấy tháng lạnh. Sáng trời mưa Xuân lúc nào cũng đẹp và thơ mộng, nhẹ nhàng và không lớn tiếng. Tiếng mưa và tiếng chim hót mang lại chút bình yên và yên ả.

Buổi trưa theo lời của chính quyền ở đây, Charlotte, và ở toàn nước Mỹ, là ở nhà và social distance đến khi hết mùa Corona virus. Mà giờ ra phố cũng đâu có ai, quán ăn, cafe và v.v. đống cửa hết, chỉ có mua mang. Ở nhà cũng có cái hay là tôi làm lại những gì tôi thích, có thời gian tập trung vào 1 số việc mà tôi muốn làm, và xem như reset lại nhiều việc như 1 trang giấy mới.

Ở nhà và social distance là mở cài lò nướng lên, thời tiết đẹp nướng chút đồ ăn trưa. Social distance kéo dài vài tuần chắc sẽ mập lên quá. Chỉ sợ chưa hết social distance mà nhà không còn beer. Mùa dịch Corona, uống beer Corona 🙂

Ở nhà social distance với grilled veggies
Ở nhà social distance với grilled
Ở nhà social distance với “Corona”

Thứ 6, vậy là được 1 tuần tôi làm ở nhà (WFH) vì Corona virus. Giờ là mùa Xuân ở Charlotte, thời tiết ấm và đẹp, cây lá bắt đầu sống lại sau 1 mùa đông không lạnh lắm. Bông hoa đua nhau khoe sắc đẹp. Tôi mở cửa sổ ra, nghe tiếng gió, tiếng nắng vào, và nghe tiếng chim hót dần dần về. Quanh tôi thời tiết rất đẹp và nhẹ nhàng nhưng tôi biết ngoài kia rất nhiều người đang mệt mỏi nhiều chuyện và nhiều chuyện phả lo. Có lẽ “it will get worst before get better”. Lúc nào cũng vậy, sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng lần này có thể nói sau cơn bão to, trời sẽ sáng.

Nghe nói mùa Anh Đào lại về trên DC. Nhớ những ngày lang thang và xem Anh Đào ở DC. Năm nay tôi cũng có lên lịch đi DC vào mùa Anh Đào nhưng vì Corona virus, không đi. Ở nhà cho lành. Năm nay chắc không nhiều người đến DC thăm Anh Đào, mà nếu có đến, cũng đâu có cãm giác hay tâm trạng mà ngấm Anh Đào. 🙁

Chiều qua tôi ra park gần nhà, đi bộ cho nhẹ đầu và tập thể dục, có vài hàng Anh Đào khoe sắc đẹp. Nhớ, và nhớ DC…

Mùa Anh Đào lại về ở Charlotte
Mùa Anh Đào lại về ở Charlotte
Mùa Anh Đào lại về ở Charlotte