Thời tiết ở Boston lạnh hơn ở Charlotte nhiều (và cũng lạnh hơn DC nhiều).  Càng có tuổi tôi lại sợ lạnh, và lạnh cộng thêm gió nữa là dù tôi mê Boston bao nhiêu cũng không muốn ra đường phố.  Mà lên Boston không ra đường phố, riêng tôi, có sự mất mát lớn của 1 chuyến đi.  Vào những ngày trời đẹp, tôi thích lang thang đây đó ở Boston, lúc nào mỏi chân ghé vô quán café hay ngồi ghế ở 1 nơi nào của Boston xem người thành phố đi qua.  Có lẽ, tôi mê Boston vì thành phố cổ, những ngôi nhà cổ và có [còn lại] nét Âu.

Continue reading

Nhiều lần tôi đặt chân đến Boston, dường như tôi không có duyên chụp được tấm ảnh nào ở đó.  Lúc nào cũng có chuyện gì ở Boston làm tôi không chụp được hay thời tiết không cho phép tôi bước ra (vì tuyết, lạnh hay gió quá).  Cuối tuần này tôi có dịp đến Boston, một trong những thành phố tôi yêu, dù trời lạnh nhưng cũng chạy ra chụp vài tấm để làm kỷ niệm 1 chuyến đi Boston.

Continue reading

  1. Thấm thoắt đã giữa tháng Tư rồi.  Có lẽ mùa đông năm nay dài hơn mỗi năm, dài qua đến tháng Tư, lấy đi 1 phần của mùa xuân ấm áp.  Nhưng mới đó mà bây giờ là những ngày nắng xuân nhạt đang len lỏi cùng với nụ xuân vừa chớm lên tràn đầy sức sống.  Bao quanh ta, cây lá dần dần sống dậy sau một giấc ngủ đông dài.  Đàn chim đã bay về từ phía trời phương nam, xây tổ ấm bằng những cọng xuân hồng.  Sáng nào cũng ca hát bên ô cửa khi những tia nắng mong manh đầu ngày soi vào.  Và sáng nào cũng để lại vài dấu hiệu trên xe tôi, làm tôi phải rửa sạch và mắng tụi chim vài câu – chỉ mắng thầm thôi vì sợ ngày sau cả đám rủ nhau đến phá xe tôi.
  2. Tháng Tư cũng là tháng hoài niệm, hoài vọng, tháng của kí ức giữa hai bên dòng đại dương, và phân ly bởi tháng Tư.  Biết đến bao giờ tháng Tư là cây cầu nối liền hai bờ đại dương?
  3. Tôi may mắn được ghé qua Boston vài lần trong những chuyến đi.  Có khi chỉ lướt qua thành phố này.  Và có khi ở lại vài ngày để ngắm đường phố cổ, mơ ước trở lại tuổi sinh viên qua lối nhỏ vào trường Harvard; hay chỉ là đi thôi, đi theo từng bước sỏi đá của Boston Common, của Beacon Hill, của Copley Square; hay ngồi ở quán Starbucks ngã tư đường nhìn ra Boston Public Garden khi cây đã hết lá và đèn đường mờ theo sương.  Boston đẹp như mơ, quyên rũ như thơ, và đã thu hút tôi những ngày ở đó.  Có những buổi chiều, nhìn ra cửa sổ của Train (tàu điện ngầm) chầm chậm đi ngang qua cầu, hoàng hôn rơi nhẹ trên sông Charles, và trong khoảnh khắc đó, Boston ghi lại trong tôi một kí ức vô cùng đẹp.  Boston, một lời cầu nguyện cho thành phố và cho những người bị ảnh hưởng bởi lòng hiểm ác và vô nhân đức của hai quả bom gây ra bao nhiêu người vô tội.  Dù cho có ngày u ám, nhưng Boston vẫn sẽ đứng dậy và kiên trì vì đó là Boston mà tôi gặp, vì đó là tình người trong giây phút hoạn nạn.
  4. Dường như càng ngày, không biết tại tuổi lớn hay nhìn lại bản thân mình chưa làm được gì, thời gian cứ đi qua nhanh quá.  Mới đó, đầu năm mà bây giờ còn hơn một tháng là giữa năm rồi.  Ôi dòng thời gian thì vô biên mà giấc mơ tôi còn dài và nhiều, và đời người lại vô thường.