Em thời gian, sương gió phôi pha
Anh ngồi đây anh nhớ đến em
Như cành khô trước lúc xa cây gọi nắng

Em thời gian, em có biết không
Khi mùa đông đưa nắng qua sông
Để tình yêu giữa nước mênh mông gọi đò

Tôi đi bên người, người đi bên tôi
Sao đôi tâm hồn đã quá xa xôi
Trên những con đường thoảng hương hoa sữa
Em đã nói gì, quá khứ? tương lai
Trăng sao trên trời còn khi chia đôi
Nhưng tiếng ca nào còn lắng trong tôi
Tôi ngước lên trời gọi mây hạnh phúc
Mây vẫn âm thầm lãng đãng mây trôi

Hà Nội chiều nay trời lên mây trắng
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống chân em
Như nhắc mối tình trót lỡ không tên
Em biết nói gì hỡi anh yêu dấu
Em khóc cho tình mãi mãi không quên

Hà Nội chiều nay còn như in bóng
Dấu vết lâu đài trên cát anh xây
Bóng dáng em về thấp thoáng đâu đây
Chiếc lá cuối cùng là của em đó
Em hãy giữ gìn trước lúc chi tay 1

Continue reading

Vào một ngày cuối thu của vùng thủ đô DC và Northern Virginia, những chiếc lá lẻ loi còn lại, lấp lánh trên cành cây trước giờ gió đông sang, đưa những chiếc lá về nơi đất lành.  Trước giờ tạm biệt một mùa thu, một mùa thu đã mang cho tôi và để lại cho tôi bao nhiêu ngày say sưa giữa lá vàng đỏ và bao nhiêu ngày nhẹ nhàng trong rừng hoang.  Có lẽ tôi không nỡ xa thu và không muốn thu ra đi, nhưng tôi biết thu đã mang đến cho tôi rất là nhiều kỷ niệm và tôi may mắn được giữ lại một nét thu.

Continue reading

Vài tấm hình thu chụp 2 tuần trước, chụp để ghi lại và nhớ lại những gốc đường mà tôi đã đi qua, những chiếc lá mà tôi đã chạy theo, những buổi chiều mà tôi đã lang thang trên lá khô.  Bây giờ, 1 mùa thu đã thật sự ra đi rồi, chỉ còn lại một vài lá không nỡ xa cành cây và một vài nét thu còn lưu luyến trước khi đông sang.  Dúng là 1 mùa thu đi qua nhanh thật, mới đây, những con đường rực rỡ màu thu, những chiếc lá nhuộm màu đỏ vàng tím, và những ngày mát mẻ và lãng đãng của ngày thu … không còn nữa.

Continue reading