Dường như lần nào tôi về Việt Nam cũng dành chút thời gian về Đà Nặng và Hội An. Mỗi lần về đó là được ăn ngon, được cafe ở những quán mới và lạ và phần vui nhất là biển. Cái gì chứ có biển là tôi có thể ở đó sáng đến chiều tối mà không chán, ngồi dưới bóng dừa nghiêng với trái dừa tươi hay 1 ly cocktail – nhiêu đó cũng đủ cho 1 chuyến đi.

Continue reading

Đã đến phố cổ thì phải mang về tương ớt Triều Phát. Từ ngày tôi biết đến tương ớt này, dường như mỗi bữa ăn là phải có 1 chút tương ớt.  Mỗi lần có người thân hay bạn về VN là nhờ mang qua.  Lúc trước tôi hay ăn tương ớt Bà Ngất, được mua ở chở của người miền Trung ở Sài Gòn.  Tương ớt Bà Ngất rất cay, bỏ vô 1 chút là “chết bà”, uống bao nhiêu nước vô cũng vẫn cay đỏ mặt.  Nhưng lại thích ăn và không thể thiếu được, đặc biệt ăn với mấy món có nước.

Tôi về lại Mỹ, không mua gì ở Hội An ngoài tương ớt Triều Phát.  Tương ớt Triều Phát không cay bằng Bà Ngất nhưng lại thơm và hương nhẹ hơn.  Tướng ớt có mùi vị thơm như những rong rêu theo tháng ngày ở phố cổ, và ăn chung với cơm gà Hội An là không gì bằng.  Ngoài ra tương ớt Triều Phát có thể ăn với rất nhiều món khác.  Thường mỗi bữa cơm, tôi hay mang tương ớt ra ăn – dường như càng ngày tôi càng quen ăn tương ớt, không thiếu được.  Mà đâu phải dễ dàng mua tương ớt này ở Mỹ, tôi phài nhờ người thân mua và mang qua, còn muốn tương ớt Triều Phát thì phải ra Hội An mới có.  Không dám nghĩ đến những ngày hết tương ớt.

Continue reading