Có nhiều lý do tôi thích sống ở thành phố lớn nói chung, và D.C. nói riêng là có nhiều ‘culture event’. Dù tôi không phải nghệ sĩ, nhưng có lẽ tâm hồn tôi rất nghệ sĩ.  Mỗi lần tôi nhớ về D.C., nhớ những ngày thang lang ở những viện bảo tàng hay những lúc thả hồn theo những người hát rong hay ở 1 quán café nào đó có live music, hay những chiều hè, thời tiết ấm và đẹp, công viên hay có nhạc.  Có lẽ trong những thành phố tôi đã ghé qua, D.C. là trong những thành phố rất ‘culture’.

Continue reading

Cuối tuần rồi ở Charlotte có Jazz Festival.  Dường như mấy năm nay, thành phố Charlotte có nhiều art và music festival.  Jazz là trong những loại âm nhạc tôi mê, và nghe lai nữa là còn gì bằng.  Nhạc Jazz hay là mỗi lần nghe là mỗi lần khác nhau vì improvisation, tùy theo mỗi người nghe nhạc sĩ.

Đây là 1 video tôi thu live bằng iphone lúc có Jazz parade theo cách ở New Orleans.  Ở đó mỗi lần có chuyện vui hay buồn là mang nhạc Jazz ra đường phố và diễu hành, như 1 cái big block party.

Nghe nói cuối tuần ở Charlotte có tuyết. Vậy là tha hồ ở nhà nghe nhạc Jazz. Trước khi weekend đến với tuyết thì warm up 1 bài, This Time I’m Gone for Good do Freddy Cole hát. It người biết đến Freddy Cole vì không có famous bằng ông anh đó lá Nat King Cole.

Có những bài Jazz chỉ nghe vào những buổi chiều mưa, những cơn mưa Hạ bắt chợt và những chiều Chủ Nhật nhẹ nhàng và thư giãn.  Trời mưa hay không, tôi vẫn mở nhạc Jazz nghe, nhưng nếu có mưa, nghe nhạc Jazz như ru ta vào giấc mộng xa vời và không gian êm dịu.  Thời gian có lẽ ngừng lại khi ngoài kia mưa Hạ và sấm sét vang về, trong phòng vắng, tôi với Jazz như bạn tri âm tri kỷ.  Từng tiếng sax, tiếng trumpet cao bay xa vời vợi.  Mưa Hạ và Jazz, Jazz và mưa Hạ, song ca giữa chiều Chủ Nhật.  Không biết bao giờ sẽ được như vậy nữa?  Có lẽ không bao giờ có được buổi chiều mưa Hạ, Jazz, và tôi gặp nhau giữa không gian tĩnh lặng.

Continue reading