The Clock of Life
~ Robert H. Smith

The clock of life is wound but once,
And no man has the power
To tell just when the hands will stop
At late or early hour.

To lose one’s wealth is sad indeed,
To lose one’s health is more,
To lose one’s soul is such a loss
That no man can restore.

The present only is our own,
So live, love, toil with a will,
Place no faith in “Tomorrow,”
For the Clock may then be still.

~Du Tử Lê

tháng tư tôi đến rừng chưa khóc
mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
có môi chưa nói lời gian dối
và mắt chưa buồn như mộ bia

tháng tư nao nức chiều quên tắt
chim bảo cây cành hãy lắng nghe
bước chân ai dưới tàng phong úa
mà tiếng giầy rơi như suối reo

tháng tư khao khát, đêm vô tận
tôi với người riêng một góc trời
làm sao em biết trăng không lạnh
và cánh chim nào không bỏ tôi ?

tháng tư hư ảo người đâu biết
cảnh tượng hồn tôi : một khán đài
với bao chiêng, trống, bao cờ xí
tôi đón em về tự biển khơi

tháng tư xe ngựa về ngang phố
đôi mắt nào treo mỗi góc đường
đêm ai tóc phủ mềm nhung lụa
tôi với người chung một bến sông

tháng tư nắng ủ hoa công chúa
riêng đóa hoàng lan trong mắt tôi
làm sao em biết khi xa bạn
tôi cũng như chiều : tôi mồ côi ?

tháng tư chăn gối nồng son phấn
đêm với ngày trong một tấm gương
thịt xương đã trộn, như sông núi
tôi với người, ai mang vết thương ?

tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
mắt ai rồi sẽ như bia mộ
ngựa có về qua cũng thiếu đôi !

tháng tư người nhắc làm chi nữa
cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
trống, chiêng, cờ xí như cơn mộng
mưa đã chờ tôi. mưa…đã…mưa

mai kia sống với vầng trăng ấy
người có còn thương một bóng cây ?
góc phố đèn treo đôi mắt bão
ai nhớ ngàn năm một ngón tay ?

New Orleans 1-5-84

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Em gái mình ở Sài Gòn, rất là dễ thương và biết anh trai – là mình – hay thơ thẩn, thẩn thơ.  Khi nào có tập thơ nào hay hay là mua để đó, có người quen về Sài Gòn là gửi qua.  Nhưng lần này không biết chuyện gì mà muốn gửi qua sớm bằng bưu điện.  Mình cũng nghe 1 chút về nhà thơ trẻ Nguyễn Phong Việt và tập thơ có cái tựa hơi lạ lạ, Đi Qua Thương Nhớ.  Với 1 câu hỏi, có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Continue reading

Dường cầm

Mấy ngày nay, tôi dường như trong tâm trạng lâng lâng, tưng tưng, chỉ muốn vô làm mau mau về thôi.  Chắc là tại mùa hè, không có tâm trạng tập trung làm việc, chỉ muốn ngồi ở một nơi nào đó có biển xanh, có tiếng sóng, có gió biển và thả hồn ra biển.  Một vài ly mixed drinks, ngồi dưới bóng mát của cây dù, cát trắng in dấu chân, nhìn ra biển xanh.

 

Continue reading