hình google

Tối hôm qua, tôi chọn 1 cuốn sách – là tập thơ – trong món quà sách mà tôi được chú Trần Hoài Thư gửi tặng.  Tôi thấy tựa tập thơ này dài và lạ lạ, cho nên có chút tò mò và muốn đọc.  Tập thơ có tựa Sao Em Không Về Làm Chim Thành Phố của Lâm Vị Thủy (1937 – 2002).  Tập thơ này gồm có 50 bài thơ, và là thơ tình.  Sau khi đọc vài bài thơ, cái quan điểm cảm nhận của tôi với những bài thơ tôi đã đọc là; thơ của Lâm Vị Thủy chứa một niềm bâng khuâng, có chút gì lưu luyến và thương tiếc cho người, cho thời gian đã vội ra đi.

Continue reading

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi có thằng em còn bé nhỏ
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều suối lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan?

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngó lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca
Đã hết sắc màu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta? 1

Continue reading

To see a world in a grain of sand
And a heaven in a wild flower,
Hold infinity in the palm of your hand
And eternity in an hour. 1

Cuối tuần rồi, tôi thấy một tatto (hình xăm) trên bờ vai của một người mà tôi với người đó chỉ lướt qua nhau thôi.  Khi lướt qua nhau, tôi vô tình thấy cái tatto dấu infinity (∞), và dưới cái dấu infinity có bốn câu thơ (tuy tôi đọc không hết nhưng đủ để google) mà tôi bỏ trên.  Đầu óc tôi kỳ lạ lắm.  Có nhiều chuyện trước mặt hay gặp hàng ngày mà tôi không bao giờ nhớ.  Nhưng có nhiều chuyện chỉ lướt qua trong một giây phút lại nhớ.  Khi tôi về nhà thì google tìm bốn câu thơ và của ai.  Có lẽ tại tôi thích chơi chữ (dù trong túi không đủ chữ Việt hay chữ Mỹ để chơi 🙁 ) và thích mấy dòng văn/thơ khi một nhà văn/thơ viết lên bằng những chữ mà làm cho người đọc thấy được cái cảm xúc.

Continue reading