Nhớ những ngày ở Sài Gòn, nhớ ngồi cafe vỉa hè buổi sáng, nhìn Sài Gòn thức giấc.  Có lẽ Sài Gòn yên lặng và thu hút nhất vào những buổi sáng trước khi nhịp sống và dòng đời tấp nập.  Tôi thích ngồi ở 1 quán hay 1 góc đường nào đó nhìn Sài Gòn chào buổi sáng qua tiếng xe, tiếng kèn xe và tiếng người.  Dư âm vẫn còn đó, như mới hôm qua thôi.

Continue reading

Một trong những nơi ở Việt Nam, nếu lần sau có về, tôi sẽ trở lại ở lâu dài hơn, rong chơi từng góc phố, từng hẻm.  Tôi thích thành phố cổ Hội An, những hẻm xinh xinh, bé bé đưa tôi đi ngược về thời gian.  Đến Hội An, không cần vội và phải cho phép ta đi “lạc”.  Ta phải đi “lạc” mới khám phá những cái hay và cái đẹp của phố, từ từ mà đi để thưởng thức bao nhiêu hương thơm Hội An.  Với tôi Hội An rất xinh và dễ thương, không quá lớn nhưng cũng không nhỏ bé, những màu sắc cổ và đường phố yên ả pha với những nhịp sống và người từ xa đến.  Mỗi buổi tối phố Hội An treo lòng đèn, có cảm giác như ta đang đi vào những thế kỷ trước, rất là thơ mộng.  Bên lề đường lại gặp những người bán hàng rong và bán nhạc mua vui cho lữ khách từ phương xa đến.

Continue reading