Categories
Life Me

Trời Vào Thu

Mùa Thu, Virginia (chụp 2008)

Nhìn những chiếc xe bus màu vàng vàng trên đường.  Nhìn những đứa trẻ đứng bên gốc đường.  Nhìn những lá vàng vàng, đỏ đỏ bất đầu lìa cành, làm tôi nhớ lại một khoảng thời gian mà tôi cũng giống như những đứa trẻ đó, đứng bên gốc đường đón xe bus tới trường học.  Trời mưa hay nắng, lạnh hay nóng, sáng sớm là tôi với mấy đứa trẻ gần nhà chờ đợi xe bus chở đến trường, rồi chiều chở về nhà.  Lúc nào trời lạnh quá, tôi với mấy đứa kia đứng gần nhau hay nói chuyện và hoạt động cho có cảm giác bớt lạnh.  Ngày trời mưa là mệt nhất vì phải mặc áo mưa hay che dù, nhưng che bao nhiêu cũng bị ướt mình, lên xe bus thì làm cho xe bus ướt theo.  Lần cuối cùng tôi đón xe bus vào năm lớp 11 (Olympic High School, Charlotte, NC).  Sang qua năm lớp 12 là tôi biết lái xe, và tự lái xe đi học.  Tuy lái xe đi học là một niềm tự do và tự hào, nhưng làm sao mà tôi quên được bao nhiêu năm, trời lạnh hay nóng, mưa hay nắng, cùng đứng với mấy đứa trẻ đón xe bus, cùng bị ướt khi mưa, cùng bị cảm khi lạnh, rồi chen lấn nhau lên xe bus cho chổ ngồi tốt.

Trời vào thu rồi.  Sáng sớm thấy lá vàng trên đường.  Những đứa trẻ cười giởn bên gốc đường.  Xe bus vàng vàng đầy đường.  Trời vào thu rồi.  Con người cũng nhẹ nhàng đi.  Thời tiết cũng mát mẻ đi.

Categories
Life Me

Me (Tôi)

I love to write, to put memories into words, to paint moments with adjectives.  When old age gets to me, I still have something to reminiscence, to cherish the life I had lived.  Every moments in life, every experiences whether good or bad, insignificant or not; they are a part of me, a part of being a human and the process of growing as a whole person physically, mentally and spiritually.  Without these moments and experiences, I cannot comprehend the joy and the sadness, the feeling of hope and despair, and the longing for home and family.  Writings help keeping these moments and experiences alive when memories are fading, and past moments are falling aside.

Categories
Life

May All the Souls Rest in Peace

Remembrance 9/11

Categories
Life Me

24 Năm

24 năm.

Nhìn lại 1 lần nữa.  Điếm lại 1 lần nữa.  Hỏi lại 1 lần nữa.  Tính lại 1 lần nữa.  Thôi, điếm lại, tính lại, nhìn lại chi nữa.  Đúng.  Đúng rồi.  Phải rồi.  24 năm.  Thật sự đúng là 24 năm.  Mới đây mà 24 năm.  Gần một phần tư thể kỷ đi qua.

Categories
Life Music

Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Con đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu đêm

Ánh Bình Minh (google image)

Viết cho tôi.  Viết cho những ngày tuyệt vọng.  Viết cho mình.  Viết cho bao nhiêu người đang đau khổ.  Viết cho bản thân tôi.  Viết cho và viết cho …

Thôi hãy cười lên.  Thôi hãy vui lên.  Thôi hãy sống.  Thôi hãy đứng lên.  Thôi hãy và thôi hãy …Vì đời vẫn đẹp!

Do chính tác giả hát!