Tình cầm

Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Những khi chiều vàng phơ phất đến
Anh đàn em hát níu xuân xanh

thơ Hoàng Cầm, nhạc Phạm Duy

Đêm nay tự nhiên có hứng nghe Sĩ Phú hát vài bài qua cái laptop mà tôi đang viết. Có nhiều lúc, như lười, như chỉ muốn nghe chút nhạc khi có cảm xúc và hứng lên, không cần mở mấy cục amp hay cặp loa. Dĩ nhiên là nghe bằng cái hệ thống đó hay hơn bằng loa nhỏ xíu của laptop nhưng đang trong mood thì lên Youtube tìm.

Dường như lâu rồi, cũng lâu rồi, tôi không có nghe nhạc Việt. Tôi không biết, cũng không rõ tại sao tự nhiên muốn nghe Sĩ Phú, nhưng có 1 bài mà mỗi lần tôi nghe Sĩ Phú hát là phải chọn nghe đi, nghe lại nhiều lần. Thời bây giờ, lên Youtube, chọn 1 bài và nhấn lạp đi, lạp lại nhiều lần là nghe 1 bài mấy chục lần.

Tôi nghe nhiều ca sĩ hát bài Tình Cầm, như Duy Quang, Thái Hiền, Quang Dũng, và v.v. Nhưng, riêng tôi, chỉ có Sĩ Phú mới mang lại cho tôi cảm xúc và làm tôi hồi tưởng, hoài niệm, và muốn nghe đi nghe lại nhiều lần, mà chỉ nghe 1 mình Sĩ Phú hát thôi.

Dường như, ở một tuổi nào đó, con người hay hoài niệm về – lại. Anh đàn em hát níu xuân xanh…