Categories
Travel

Myrtle Beach 2016

Lâu lắm rồi tôi không đi biển Myrtle Beach.  Dường như cũng hơn 8 năm tôi không đi biển này. Có nhiều lý do, có lẽ vì tôi thích những bãi biển yên lặng và vắng, và không có tourist lắm.  Mỗi lần tôi đi biển là tìm những nơi vắng người, tuy buồn và không nhộn nhịp nhưng lại thích cái cảm giác nguyên bãi biển thuộc về tôi.  Tôi thích ra biển tìm những giây phút cho riêng tôi.

Mấy tuần trước mấy đứa cousins rủ tôi ra Myrtle Beach 1 weekend cho vui.  Từ ngày tôi dọn về lại Charlotte, chưa có thời gian đi chơi với mấy tụi nó.  Thôi thì lâu rồi không đi Myrtle Beach, chạy ra ngoài đó để “bonding” :).  Myrtle beach vẫn như xưa, vẫn đông người cho dù giữa tháng 8 rồi, vẫn nhộn nhịp, và vẫn very tourist.  Được cái chúng tôi mướn cái condo có bếp, mua đồ về ăn nhậu và lấy không khí biển.  Cái gì chứ có biển là tôi đi liền. 🙂

Categories
Me Music

Tháng 8, mưa, và Jazz

Có những bài Jazz chỉ nghe vào những buổi chiều mưa, những cơn mưa Hạ bắt chợt và những chiều Chủ Nhật nhẹ nhàng và thư giãn.  Trời mưa hay không, tôi vẫn mở nhạc Jazz nghe, nhưng nếu có mưa, nghe nhạc Jazz như ru ta vào giấc mộng xa vời và không gian êm dịu.  Thời gian có lẽ ngừng lại khi ngoài kia mưa Hạ và sấm sét vang về, trong phòng vắng, tôi với Jazz như bạn tri âm tri kỷ.  Từng tiếng sax, tiếng trumpet cao bay xa vời vợi.  Mưa Hạ và Jazz, Jazz và mưa Hạ, song ca giữa chiều Chủ Nhật.  Không biết bao giờ sẽ được như vậy nữa?  Có lẽ không bao giờ có được buổi chiều mưa Hạ, Jazz, và tôi gặp nhau giữa không gian tĩnh lặng.

Categories
Photography Technology

Prisma

Thôi thì cũng theo người ta, lấy 1 tấm ảnh mới chụp Hướng Dương đổi qua Prisma.  Nhìn cũng hay hay, lạ lạ và có chút art.

Prisma
Prisma

 

 

Categories
Photography

Hoa của mùa hạ

Gần đây, khoảng 1 tiếng lái xe, cũng có cánh đồng Hướng Dương.  Tuy không to và cao như trên DC, nhưng có những hoa nhỏ nhỏ, bé bé và xinh xinh.  Đến những cánh đồng màu vàng của Hướng Dương vào sáng sớm, nghe hương thơm và thấy những chú ong bay quanh.  Thời tiết mùa hè năm nay rất nóng, sáng tôi đi chụp được chút là về.  Hè năm nay nóng hơn mỗi năm, ngày nào cũng trên 90 độ F.  Những ngày như vậy, tôi mong mùa thu về sớm và về mau.

Categories
Life

Cuộc sống quanh ta (4)

Những sắc màu cuộc sống

  1. Bữa kia tôi ghé qua tiệm grocery Harris Teeter (siêu thị tạp hóa) mua miếng bò steak về ăn.  Ở đây mỗi thứ 5 hay bán bò steak làm theo kiểu roasted beef, vừa ngon và rẻ.  Một miếng mua về nhà có thể 2 người ăn, và bao gồm steam vegetables và grilled potato.  Mỗi lần tôi thèm bò steak là chiều trên đường đi làm về ghé qua mua về nhà. Hôm đó người đứng bán và cắt ra miếng bò không phải người hay làm.  Hôm đó là một em thanh niên đứng cắt miếng bò steak to ra thành nhiều miếng nhỏ cho khách.  Tôi xếp hàng nhìn mà thấy vừa thương, vừa tội, và vừa phục em.  Trong lòng tôi rủa thằng manager nào mà để em thanh niên đó 1 mình cắt miếng bò steak ra cho khách.  Mỗi người yêu cầu 1 miếng bò steak nào thì em thanh niên sẽ cắt ra.  Có những miếng cắt nhiều lần mà vẫn không được.  Tôi nghĩ tôi có 2 tay mà nhiều lúc cắt còn không được nói chi em thanh niên chỉ có 1 tay.  Có nhiều người biết phần trước hay sau của cái roasted beef ngon, nhưng lại thấy khó cắt dành chọn miếng nào dễ cho em cắt.  Tôi đứng đó thấy càng thương và tội.  Tới tôi, tôi nói cut whatever piece you think it’s good for me.  I don’t mind anything.  Em thanh niên cắt cho tôi 1 miếng rất ngon và cho thêm 1 miếng nhỏ.  Tôi cám ơn em, và cám ơn em có can đảm đứng đó với bao nhiêu ánh mắt nhìn em.  Nếu như tôi, tôi chưa chắc gì làm được như em.  Và cám ơn tiệm Harris Teeter tạo cơ hội cho những người handicap như em có cuộc sống xứng đáng.
  2. Mấy ngày trước tôi có kêu người đến install cái ducted hood range để khi nấu ăn thổi mùi và khói ra ngoài.  Ở Mỹ nhà kín mít và nấu món ăn Việt là có mùi lắm.  Có mở cửa sổ ra cũng không hết mùi.  Tôi mong là sau khi bỏ cai ducted hood range trên lò bếp sẽ hút hết mùi ra ngoài.  Tôi có kêu vài người đến estimate bao nhiêu tiền.  Cuối cùng tôi chọn 1 người vì giá tiền rẻ và thấy trung thực và đáng tin.  Ông này người Mỹ khoảng ngoài 60.  Thường gắn cái ducted hood range khoảng 2 tiếng là xong, ông ta làm hơn 4 tiếng đồng hồ.  Tôi nhìn ông ta làm từ từ và rất nhẩn nại. Tôi có hỏi cần giúp gì không?  Ông ta lúc nào cũng trả lời không.  Thấy ông ta làm mà mồ hôi chạy ra như nước dù tôi mở máy lạnh cao, mang thêm cái quạt và mang mấy chai nước mờ.  Nhìn ông ta làm cực nhọc và khó, kiếm đồng tiền khó vậy làm tôi thấy thương.  Tôi không biết hoàn cảnh ông ta ra sao, nhưng ở cái tuổi ngoài 60 mà con làm cực để kiếm tiền vậy, tôi thấy ngậm ngùi.  Tôi nghĩ 1 ngày nào đó, tôi cũng đến cái tuổi đó, không biết còn sức để làm như ông ta không?  Tôi mong đến tuổi đó, tôi không cần như vậy, có cuộc sống nhẹ nhàng và không cần lo cơm áo.  Tôi hay thấy những hoàn cảnh ở tuổi già mà còn phải nợ đời, và vẫn nghĩ sau ngày mình có giống vậy không?  Cuộc sống là những chuỗi ngày dài…
  3. Tôi nghe người ta nói, kiếp trước là anh em cho nên kiếp này mới là bạn.  Đột nhiên xuất hiện ra bạn cũ, vài năm không gặp, không liên lạc, đột ngột tôi nhận được message rủ ra café hay bar.  Bạn vẫn là bạn.  Xưa là bạn, nay cũng vậy.  Mong là không như xưa, không “mất tích” nữa.