Categories
Me

Làm quen lại Charlotte

Vậy là hơn 1 tháng tôi đã mang hành trang và ký ức của 12 năm ở thủ đô DC về lại Charlotte – nơi mà tôi vẫn kêu là my home từ ngày tôi bước chân đến nước Mỹ.  Charlotte khác và thay đổi rất là nhiều so sánh với trước khi tôi dọn lên thủ đô DC.  Tôi còn chưa quen với Charlotte.  Lúc tôi về chơi, về thăm khác với khi tôi về ở, về sinh sống.  Tôi không còn là đứa con xa nhà về thăm mỗi khi ngày lể, mà là đứa con xa nhà về lại “nhà”…

Categories
Me Photography

Thành phố của tôi (2)

Mấy năm ở DC mà ít chụp street photography, về lại Charlotte lang thang đi chụp nhiều.  Ở Charlotte không có nhiều cảnh sinh sống ở đường phố bằng DC.  Cho nên mới nói, lúc có lại không quý bây giờ không còn lại thiết. :(.  Nhớ lại những ngày lang thang ở DC, nhìn được bao nhiêu cảnh và cuộc sống ở đường phố.  Mà đường phố ở DC bao giờ cũng nhộn nhịp và vui tươi, bao giờ cũng sinh động.

Cuối tuần lang thang lên uptown của Charlotte, cũng có vài nét sinh động và nhộn nhịp.  Thời tiết ấm lên là bà con ra đường, đi ăn, đi nghe nhạc, đi xem ông đi qua bà đi lại ;).

Categories
Me

Ngày cuối và những ngày bắt đầu

  1. Tôi đã về lại và bắt đầu sinh sống ở Charlotte gần 1 tuần rồi.  Một tuần ở đây có rất nhiều cảm xúc, bận rộn cho cuộc sống mới với gia đình và bạn bè.  Có những con đường mà 12 năm trước, quãng thời gian trước khi đi hoang lên DC, quen thuộc với tôi và kỷ niệm với bao nhiêu con đường đó ùa về, như mới hôm qua thôi.  Sự thân mật và thân thiết của thành phố Charlotte làm cho tôi bớt đi niềm nhớ nhung của những ngày tháng ở DC.  Bớt nhớ nhưng không phải là không nhớ.  12 năm ở DC đầy ký ức và kỷ niệm.
  2. Phút cuối, chia tay DC, chia tay chỗ ở 12 năm nay, có chút chạnh lòng khi phải quay lưng ra đi.  Dường như tôi ngồi trong xe 1 khoảng thời gian dài, nhìn lại ngôi nhà và kỷ niệm.  Bao nhiêu ký ức vui buồn ùa về như tôi đang xem lại cuộc hành trình của tôi qua từng khung cảnh – lưu luyến và thương tiếc.  Tôi biết ngôi nhà đó sẽ mãi trong ký ức của tôi, và tôi cũng biết tôi sẽ không bao giờ được bước chân vào đó nữa.
  3. Tôi chính thức trở thành người của Charlotte và của tiểu bang North Carolina – driver licence đã xong và cũng đã đi orientation cho việc mới.  Thứ 2 là bắt đầu cho việc làm mới, làm quen với những co-workers mới và mong sẽ gặp được những co-workers như công ty cũ của tôi.  Cho dù công ty đó không còn tốt như xưa nhưng người làm ở đó rất là tốt và nhiệt tình.  Tôi nhớ nhất là những người bạn đồng nghiệp đã tiễn tôi đi bằng những nụ cười thật xinh.
  4. Về lại Charlotte, cái cảm giác thích nhất là thời tiết.  Ở đây ấm hơn trên DC và dường như nắng cũng vàng hơn.  Cuộc sống ở đây chậm và nhẹ, không lôi cuốn như DC nhưng lại cảm giác yên ả và trong lành.
  5. Gia đình và bạn bè tôi dường như vui hơn tôi khi biết tôi về lại và sinh sống ở Charlotte.  Ai cũng mừng và vui cho tôi và cho những ngày sắp đến.

Ngôi nhà của 12 năm, của quãng đời ở DC.  Khi bạn tôi thấy 2 tấm ảnh này, nó nói rất là buồn khi biết tôi đã xa DC và xa DC thật sự…

Phòng vắng chủ nhân
Phòng vắng chủ nhân
Nhà xưa
Nhà xưa
Categories
Me

Những ngày cuối ở DC

Chưa xa mà đã nhớ …

  1. Còn vài ngày nữa là thủ đô DC của ngày hôm qua, của phía sau lưng 1 chặng đường 12 năm.  Mới đó mà 12 năm sống ở DC, đi hoang bao nhiêu năm nay, đôi chân tôi đã lắm đường bụi.  Thời gian xa nhà, xa gia đình đã tạo lên con người tôi hôm nay.  Nếu như tôi không đi xa, làm sao tôi biết nhờ và thương, lưu luyến và mong chờ ngày trở về.  Và ai đã từng đi qua ngày mưa mới biết quý những ngày nắng ấm.
  2. Dường như cái cảm xúc và cảm giác tạm biệt DC chưa có sink in, chưa có chìm sâu vào tôi như tôi đã nghĩ nếu có 1 ngày nào đó tôi phải xa thủ đô, xa mùa Anh Đào, xa những đường phố mà 12 năm trước nó như 1 người xa lạ.  Nhưng bây giờ quanh đây và những góc phố DC đã trở thành người bạn, dìu tôi qua những ngày tháng lang thang xa nhà.  Tôi biết tôi sẽ nhớ nhiều, nhớ DC, nhớ tất cả về DC, và nhớ rất nhiều.  Làm sao mà không nhờ?  Làm sao mà không lưu luyến và thương tiếc?  DC đã 1 phần nào của tôi rồi, in sâu vào người và tâm hồn tôi.
  3. Cũng như 1 cuộc hành trình nào, đến 1 lúc cũng phải nói lời tạm biệt.  Có lẽ nói đúng hơn là it’s not good bye, it’s see you later DC…  Tôi vẫn và sẽ lên đây, đi lại và đi qua những mùa của DC, thăm viếng những góc phố và đường phố, quán ăn và nơi nghỉ chân.  Không biết DC của ngày đó có còn như DC của tôi không?  Có lẽ DC vẫn mãi là DC, và DC vẫn mãi là DC của tôi và trong tôi.
  4. Đến 1 lúc nào đó tôi phải về lại nhà, về lại với người thương và nơi đã cho tôi và gia đình tôi niềm hy vọng và ước mơ sau những năm ở trại tỵ nạn.  DC vẫn trong tôi, nhưng Charlotte là nhà, là gia đình, là bạn bè.  Nơi bắt đầu cuộc hành trình ở Mỹ, cũng sẽ là nơi bắt đầu cho những cuộc hành trình mai sau…
  5. Cả tuần nay tôi bận quá, chưa có thời gian nhìn lại quãng thời gian ở DC.  Những kỷ niệm và hoài niệm, suy nghĩ và cảm xúc, và bao nhiêu chuyện khác.  12 năm cũng không dài lắm, nhưng cũng không quá ngắn vì 12 năm ở DC là 1 cột mốc quan trong trong đời tôi.  Tôi bắt đầu trưởng thành và lớn lên, bắt đầu hiểu đời và mùi vị của đời, bắt đầu biết nhớ nhà và cảm giác xa gia đình ra sao.  Tôi phải “lớn” lên mau và lẹ, tự tìm cho mình 1 cuộc sống riêng và tự lập.
  6. Chỉ mới có viềt vài dòng mà chưa xa đã nhớ DC rồi
  7. Có lẽ, ở 1 phút giây yên ả hay trong 1 quán cafe nào đó, hoặc trong những tấm ảnh tôi chụp, kỷ niệm và nỗi nhớ sẽ vang lên.  Nó sẽ vọng lại cho tôi những khao khát của 1 thời đã đi qua, của những tháng ngày lênh chênh không còn nữa.  Cũng như mùa tuồi trẻ đã qua rồi, bây giờ chỉ còn lại kỷ niệm và nhớ nhung.  Và nỗi nhớ cho DC và cho tôi về lại như 1 cơn mưa giông bắt chợt đến giữa mùa Hạ.  Nhớ nhung và hòa niệm của những ngày tháng ở DC…
  8. Còn có nhiều chuyện tôi muốn làm, hay muốn đi lại những góc phố của DC, nhưng có lẽ thời gian đã cạn cho DC.  Tôi không còn nhiều thời gian dành cho DC nữa.  Phải chăng tôi đã có lỗi với DC?  Thời gian của tôi, bây giờ dành cho phía trước, cho những ngày sắp đến và cho tương lai.
  9. Vậy là hết 12 năm ở DC.  Cuối tuần này tôi sẽ gói lại kỷ niệm và hành trang, mang theo tôi về lại Charlotte với gia đình và bạn bè.  12 năm trước tôi đến với DC, không mang theo gì ngoài hy vọng và ước mơ.  12 năm sau tôi xa DC, không mang theo gì ngoài kỷ niệm và hành trang cho cuộc hành trình mới.
  10. Còn vài ngày nữa là tôi phải nói DC, see you later và bắt đầu 1 cuộc hành trình mới.  Bao nhiêu chuyện đang chờ tôi ở Charlotte.  Vui có.  Buồn có.  Cũng như màu của cuộc đời, nói rất phong phú và đầy màu sắc, nhưng tôi sẽ cố giắng đi tìm ước mơ và hy vọng cho tôi.  Những gì ở DC, ở 12 năm qua vẫn là hành trang cho tôi – sẽ nhớ, sẽ lưu luyến, sẽ buâng khuâng và sẽ và sẽ…  DC! hẹn ngày gặp lại.
Categories
Life Me

Tháng Giêng mây và mưa, và lạnh

  1. Mới đầu năm, chưa hết tháng Giêng mà mây và mưa đã kéo đến rồi.  Dường như trong cuộc đời, mây và mưa vẫn hay xuất hiện bất thường, như người ta vẫn hay nói cuộc đời là vô thường hoặc the unexpected always happens when people least expected.  Có lẽ mây và mưa sẽ kéo dài, mà sau cơn mưa tạnh, trời có sáng không hay chỉ tạm thời chờ đợi mây và những cơn mưa khác kéo đến và đến?
  2. Có nhiều lúc tôi rất mong muốn bình an và bình an thôi.  Một ngày dài bao nhiêu mệt mỏi, chỉ mong đêm về mang lại sự bình an và nhẹ nhàng.  Và càng ngày tôi thấy nếu được 1 chút bình an là rất may mắn và hạnh phúc lắm.  Cuộc đời lắm chuyện phiền, chuyện mệt, chuyến bất an, làm sao mà tìm được 1 chút yên tĩnh ở đâu?  Có lẽ không và cũng có lẽ có, nhưng phải chăng đó là hư vô?
  3. Tôi xem tôi là người lạc quan, nhưng lại rất bi quan khi nhìn cuộc đời và cuộc sống.  Đức Phật có nói cuộc đời là bể khổ, khi phải chạy theo đồng tiền, chạy theo vật chất và v.v., nhưng cuối cùng thì được gì?  Chỉ là phù du và không.
  4. Tôi vẫn xem tôi là con người đi ngược đường, ngược dòng.  Đó không biết phải tôi lựa chọn hay tại Trời sinh tôi ra vậy.  Từ nhỏ đến bây giờ, lúc nào cũng tìm con đường riêng để đi và mong những gì ở phía trước là riêng mình, khác với người ta, kêu bằng không có ở trong cái “norm” của cuộc đời và của con người.  Tôi không thích theo cái norm là người ta làm vậy thì mình cũng phải làm vậy, người ta có cái này thì mình cũng phải có, và v.v.  Có lẽ vậy mà tôi biết mình, thấy được những gì phía trước và cần làm gì để đi đến phía trước.  Nhưng tôi hay bị lạc, lạc đường, lạc hướng, và mang lại nhiều cái khổ cho tôi.  Nhiều lúc tôi nghĩ thà mình là thằng mù và điếc, không nghe và không thấy sẽ bớt đi mệt và khổ.  Nhưng không có khổ này sẽ khổ cái khác thôi, và tánh tôi vậy thì phải vậy thôi. Tôi vẫn hay tự hỏi mình, is it worth?  Tôi không biết câu trả lời.  Chỉ biết là phải đi đến cuối đường.
  5. Có những ngày tôi mệt và mệt, mù và không thấy phải đi hướng nào, đi đâu.  Tôi sợ nhất là khi mình không biết mình phải đi đâu, và không thấy được ánh sáng sau những ngày đen tối và mừa to vì tôi hay biết và thấy mình cần làm gì, đi đâu.  Nhưng có lẽ nhiều chuyện ngoài tầm tay mình cho dù mình cố gắng lắm nhưng vẫn không được.  Có nhiều chuyện đến 1 lúc (tốt hay xấu), nó vẫn đến làm cho con người phải lo, phải nghĩ và phải chọn.  Ở 1 ngã tư của cuộc đời mà 4 phía là âm u, hy vọng trở nên tuyệt vọng, ước mơ bay theo mây khói, ta phải làm sao?

p.s.  Tôi ok, chỉ mệt thôi cho nên viết tùm lum tùm la. 😉