Categories
Travel

Myrtle Beach 2016

Lâu lắm rồi tôi không đi biển Myrtle Beach.  Dường như cũng hơn 8 năm tôi không đi biển này. Có nhiều lý do, có lẽ vì tôi thích những bãi biển yên lặng và vắng, và không có tourist lắm.  Mỗi lần tôi đi biển là tìm những nơi vắng người, tuy buồn và không nhộn nhịp nhưng lại thích cái cảm giác nguyên bãi biển thuộc về tôi.  Tôi thích ra biển tìm những giây phút cho riêng tôi.

Mấy tuần trước mấy đứa cousins rủ tôi ra Myrtle Beach 1 weekend cho vui.  Từ ngày tôi dọn về lại Charlotte, chưa có thời gian đi chơi với mấy tụi nó.  Thôi thì lâu rồi không đi Myrtle Beach, chạy ra ngoài đó để “bonding” :).  Myrtle beach vẫn như xưa, vẫn đông người cho dù giữa tháng 8 rồi, vẫn nhộn nhịp, và vẫn very tourist.  Được cái chúng tôi mướn cái condo có bếp, mua đồ về ăn nhậu và lấy không khí biển.  Cái gì chứ có biển là tôi đi liền. 🙂

Categories
Travel

Savannah, GA (2)

Tôi tính viết chút về Savannah, như lời giới thiệu về thành phố này, về chút lịch sử và văn hóa.  Cho dù Savannah không cho tôi nhiều ấn tưởng đầu tiên khi bước chân đến như những thành phố cổ khác, nhưng dù sao Savannah cũng có nhiều nét riêng, nhiều cảnh vật xảy ra và ảnh hưởng đến thành phố.  Khi về lại nhà, sau khi đọc về Savannah, tôi cảm thấy thương Savannah hơn, và nghĩ rằng chắc phải vào mùa Xuân hay Thu gì đó, nếu có dịp, sẽ trở lại, sẽ đi theo tác giả 91 ngày ở Savannah, sẽ hiểu biết và đồng cảm hơn lần đầu tiên.  Mỗi 1 thành phố bắt đầu với 1 quá khứ, quá khứ lớn hay nhỏ, buồn hay vui, sẽ là sự ảnh hưởng cho hôm nay.  Có lẽ Savannah chịu nhiều nỗi bất hạnh trong quá khứ vì thế bóng tối và ảm đạm vẫn còn lưu lại đến hôm nay.

Tôi mượn bài viết của người bạn đồng hành, xem như nhận xét về Savannah cho những ai mong muốn ghé qua Savannah hay muốn biết thêm về thành phố có lịch sử không may mắn.

Categories
Travel

Savannah, GA

Xem như 1 trong những nơi tôi muốn đi đã được ghé thăm viếng. Cho dù Savannah không như tôi nghĩ và mơ, nhưng nó có nét đẹp riêng. Với những square (quảng trường) và thành phố nhiều cây xanh, rất nhiều cây xanh già. Đặc biệt là những cây xanh lúc nào cũng có Moss, giống như rêu treo và phủ trên những cành cây. Thành phố có chút ảm đạm vì có lẽ nhiều cây xanh, cao và già che thành phố, cũng có lẽ là nơi bán nô lệ thời xưa của miền nam nước Mỹ. Tôi nghĩ đến Savannah trong những ngày mưa hay mây chắc buồn lắm vì không mưa đã có nét buồn rồi, thêm mưa vào chắc rất buồn và rất cổ kính.

Categories
Travel

Asheville, thành phố của những người hát rong

Tôi mong Asheville sẽ mãi như vậy, sẽ mãi là thành phố núi đáng thăm viếng, và không bao giờ trở thành quá tourist như những thành phố khác.  Asheville là thành phố rất riêng, rất authentic, vibe và funky, có bụi bụi và rất nghệ sĩ.  Đi quanh đường phố điều thấy bao nhiều nghệ sĩ cầm đàn, cầm kèn, và những dụng cụ âm nhạc để đi biểu diễn trên những góc phố.  Asheville là thiên đàng của những người thích nghe hát rong, nghe những nốt nhạc mỗi góc.  Mỗi lần nghe tiếng nhạc vang lên là phải đi theo, đi đến nơi đó.  Mỗi góc đường phố có nhạc.  Mỗi khi chiều buông, ta được nghe những dòng nhạc vang lên của những người hát rong, hát cho những ai 1 lần ghé qua.

Categories
Vietnam

Tương ớt Triều Phát, Hội An

Đã đến phố cổ thì phải mang về tương ớt Triều Phát. Từ ngày tôi biết đến tương ớt này, dường như mỗi bữa ăn là phải có 1 chút tương ớt.  Mỗi lần có người thân hay bạn về VN là nhờ mang qua.  Lúc trước tôi hay ăn tương ớt Bà Ngất, được mua ở chở của người miền Trung ở Sài Gòn.  Tương ớt Bà Ngất rất cay, bỏ vô 1 chút là “chết bà”, uống bao nhiêu nước vô cũng vẫn cay đỏ mặt.  Nhưng lại thích ăn và không thể thiếu được, đặc biệt ăn với mấy món có nước.

Tôi về lại Mỹ, không mua gì ở Hội An ngoài tương ớt Triều Phát.  Tương ớt Triều Phát không cay bằng Bà Ngất nhưng lại thơm và hương nhẹ hơn.  Tướng ớt có mùi vị thơm như những rong rêu theo tháng ngày ở phố cổ, và ăn chung với cơm gà Hội An là không gì bằng.  Ngoài ra tương ớt Triều Phát có thể ăn với rất nhiều món khác.  Thường mỗi bữa cơm, tôi hay mang tương ớt ra ăn – dường như càng ngày tôi càng quen ăn tương ớt, không thiếu được.  Mà đâu phải dễ dàng mua tương ớt này ở Mỹ, tôi phài nhờ người thân mua và mang qua, còn muốn tương ớt Triều Phát thì phải ra Hội An mới có.  Không dám nghĩ đến những ngày hết tương ớt.