Năm nay hoa Hướng Dương không màu sắc, không tươi như mỗi năm. Có lẽ vì thời tiết nóng hay gì đó. Trước khi tôi lên kế hoạch đi DC, tôi biết tháng 7 là vào mùa hoa Sen nhưng không có chắc chắn là hoa Hướng Dương sẽ nở trong tuần tôi lên DC. Hướng Dương chỉ nở được khoảng 2 tuần thôi, khác với những nụ Sen. Nhưng cũng may là tuần tôi lên DC, có cả Sen và Hướng Dương.
Author: Carpe Diem
To see a world in a grain of sand,
And a heaven in a wild flower,
Hold infinity in the palm of your hand,
And eternity in an hour.
Thêm những tấm ảnh hoa Sen ở DC. Dường như mỗi lần tôi đi chụp hoa Sen, hoa Sen mang đến cho tôi những giây phút thanh thản và yên ả. Một buổi sáng ở hồ Sen, thời gian chậm lại và chỉ tôi với Sen – và mấy người photographer khác :). Ai cũng chậm chậm tìm cho mình 1 góc của Sen. Có những người không phải là dân photographer, nhưng cũng ghé qua ngấm những nụ Sen, đi loanh quanh tìm chút suy niệm.
Dường như càng xa lại càng nhớ và càng muốn về lại trong những mùa ở DC. Tôi nói với tôi rằng năm nay chỉ về lại DC 1 lần vào mùa Anh Đào nở, nhưng mới có vài tháng lại về vào mùa Sen và Hướng Dương. Có lẽ càng đi xa thủ đô ánh đèn sáng, tôi càng nhớ những ngày xa xưa. Mỗi 1 mùa ở DC là mỗi 1 kỷ niệm và cảm xúc khó mà quên. DC vẫn mãi trong tôi cho dù tôi đã về lại “nhà” hay tôi sống ở 1 mảnh đất nào đó. Thời gian ở DC đã in sâu vào xương thịt và tâm hồn tôi.
Playlist tháng 7
Ngày Fourth of July (Lễ Độc Lập của Mỹ), tôi có dịp ghé qua quán bar nằm trong tiệm tạp hóa Harris Teeter. Trong đây có bar rượu, đồ ăn và live music (nhạc sống). Ở đây có cái balcony để ngồi nghe nhạc và uống vài ly vào những chiều tà. Hôm đó thời tiết thật đẹp, không nóng như những ngày hè ở Charlotte. Anh chàng ca sĩ hốm đó chơi rất nhiều nhạc classic rock của thời 70s và 80s. Anh ta có giọng hát có thể nói là tốt nhất cho hát nhạc rock, có trí nhớ rất hay. Ai request bài classic rock của nhóm nào, anh ta cũng nhớ lời và nhạc để hát. Tôi phải phục cái trí nhớ và hát không thua gì những nhóm classic rock thời 70s và 80s. Hôm đó tôi request 1 bài của nhóm Eagles, và anh ta chọn bài Desperado tặng tôi. Tôi ngồi nghe hết 3 tiếng đồng hồ và cuối cùng ủng hộ 2 cds để mang về làm kỷ niệm.
Vintage audio system
Tôi có phương hướng nghe nhạc theo phong cách vintage (xưa) cho nên cục amp, speaker, turntable là loại vintage, chỉ có đầu máy CD player có thể nói không phải vintage, nhưng cũng là loại CD player thời 90s. Có lẽ những loại nhạc tôi hay nghe là nhạc xưa, cho nên vintage thích hợp với tôi hơn là modern (tân thời). Thường tôi nghe vinyl nhiều hơn CD, nhưng có những album không có vinyl hay chưa có vinyl thì tôi nghe CD. Đa số nhạc Việt Nam là tôi nghe CD. Trong collection nhạc của tôi, tôi có hơn 100 vinyl và khoảng 50 CD, phần lớn là những album tôi thích. Tôi không mua vinyl hay CD để sưu tầm, mà mua để nghe nhạc – nghe nhạc và ca sĩ tôi thích là việc chính.