Categories
Me

Cảm ơn hoa đã vì ta nở

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi.

Sáng sớm thức dậy thấy hoa nở là 1 ngày vui.  Tôi trồng chậu hoa này, ngày thì lá khô và héo, ngày thì lá tươi, thân cây thì cong cong nhưng mỗi lần nở hoa là đẹp nhưng trong 1 ngày lại tàn. 🙁  Thôi thì cám ơn hoa đã vì ta nở!

IMG_2790
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Categories
Me

Về quê trồng cây, hoa, cỏ

Không ngờ có ngày tôi cũng mê trồng cây, hoa, cỏ.  Nghĩ lại chắc đến 1 tuổi nào đó, ai cũng muốn yên ả và trồng này, trồng kia.  Thôi thì không cần nói ra, nhưng đã già. 🙂

Categories
Me

Dư âm cuối tuần

Dường như lâu rồi không có 1 cuộc đoàn tụ đầy đủ “bạn già”.  Biết nhau và chơi nhau hơn 20 năm, mỗi lần gặp nhau là không say không về.  Thời gian cứ mãi trôi đi, nhưng tình bạn vẫn vậy, vẫn như năm tháng cũ.  Tôi mong tình bạn vẫn như vậy, vẫn cho đến những ngày “gần đất xa trời”.

Categories
Travel

Asheville, thành phố của những người hát rong

Tôi mong Asheville sẽ mãi như vậy, sẽ mãi là thành phố núi đáng thăm viếng, và không bao giờ trở thành quá tourist như những thành phố khác.  Asheville là thành phố rất riêng, rất authentic, vibe và funky, có bụi bụi và rất nghệ sĩ.  Đi quanh đường phố điều thấy bao nhiều nghệ sĩ cầm đàn, cầm kèn, và những dụng cụ âm nhạc để đi biểu diễn trên những góc phố.  Asheville là thiên đàng của những người thích nghe hát rong, nghe những nốt nhạc mỗi góc.  Mỗi lần nghe tiếng nhạc vang lên là phải đi theo, đi đến nơi đó.  Mỗi góc đường phố có nhạc.  Mỗi khi chiều buông, ta được nghe những dòng nhạc vang lên của những người hát rong, hát cho những ai 1 lần ghé qua.

Categories
Life

Cuộc sống quanh ta (3)

Phở, Phở, và Phở.

Notes: Bài viết xưa, khi tôi còn lang thang ở DC. Vô tình Anh DienHoang lôi ra 1 bài cũ làm tôi nhớ lại bài này đã viết từ lâu nhưng chưa post – tuy cũ nhưng không cũ. Nhớ những người bạn đồng nghiệp 1 thời.

Gần chổ tôi làm việc – chổ cũ thì xa hơn khoảng 3 đoạn đường so với chổ làm mới – có tiệm phở tên là Phở 75. Nếu ai sinh sống ở thủ đô DC và những vùng lân cận, tên Phở 75 không có gì lạ. Nó đã trở thành quán ăn quen thuộc trong câu chuyện của người Việt và người nước ngoài – trong đó có tôi. Dường như Phở 75 là một trong những quán ăn mở đầu tiên của người Việt hải ngoại sau chuyến di tản tháng Tư, và vẫn còn tồn tại đến hôm nay. Nếu tôi không lầm, thì Phở 75 được chia nhánh dăm ba tiệm ở vùng này.