Khoảng hơn 2 năm nay, thủ đô DC và những nơi lân cận có phong trào xe food truck.  Xe food truck là gì?  Xe food truck là những chiếc xe nhỏ, mỗi ngày chạy đến 1 địa điểm để bán đồ ăn hay chỉ cần đậu 1 chổ nào mà gần nhiều người đi qua lại để bán đồ ăn.   Phần đông là bán đồ ăn trưa cho công nhân và nhân viên làm ở một số công ty xung quanh.  Nếu mỗi ngày thay đổi địa điểm thì sáng sớm sẽ được báo chiếc xe đậu ở góc đường nào qua thông tin Facebook hay Twitter.  Có nhiều ngày, mấy con đường lớn đều có xe food truck đậu và bán đủ loại món ăn trên thế giới.  Có cả xe food truck bán bánh mì thịt và sinh tố trân châu của Việt Nam nữa.

Continue reading

  1. Mấy ngày nay, ở thủ đô DC, thời tiết đã sang thu.  Không còn những ngày nắng chang chang hay cái nóng khó chịu của mùa hè.  Không còn những ngày dài đêm ngắn nữa, khoảng 7 giờ chiều là màn đêm buông xuống, rồi dần dần đến cuối tháng 10 thì 5 giờ chiều là tối mịt.  Và cũng không còn những ngày mặc quần ngắn áo t-shirt và đi dép lang thang đây đó nữa.   Trời đã vào thu rồi người ơi.
  2. Tôi rất thích những ngày đầu thu.  Chiều tối có cái không khí lạnh, không khí trong lành của cái lạnh đầu mùa hay có những đêm tôi tắt máy lạnh và mở cửa sổ, nghe gió thu về.  Nhưng có nhiều lúc, giữa khuya lạnh quá, giật mình dậy đóng cửa sổ. 🙂  Thường thường là sáng sớm còn lại chút lạnh của đêm qua, và đến trưa khi nắng thu lên làm tan đi những cái lạnh đó.  Nắng ban trưa cũng dịu, cũng êm ái và cũng vàng.  Nói chung là thời tiết của những ngày đầu thu là đẹp và hoàn hảo, thấy dòng đời cũng không vội.
  3. Tôi nhớ năm rồi tôi sến quá, viết mấy bài Giữa Lại Một Nét Thu.  Năm nay không sến nữa. 🙂  Chụp hình thì vẫn chụp, nhưng không sến.  Mới đó 1 mùa thu đến rồi đi, và bây giờ lại thêm 1 mùa thu về.  Nghe tên mình vào quên lãng, nghe tháng ngày chết trong thu vàng… (Nhìn Những Mùa Thu Đi – TCS)
  4. Có những ngày trời lành lạnh của đầu mùa thu, tôi thèm 1 ly rượu scotch hay 1 ly rượu sake mà phải là rượu sake nóng.  Và được ngồi với những người bạn, với những nụ cười, với những niềm thương mến.  Tôi đọc bài của AnhDo làm tôi thèm không khí của bạn bè, rồi chạy qua nhà DT với cái tựa Tháng Chín và Bạn làm thèm thêm.  Bạn, rượu và cây đàn guitar (cho bạn DT hót :)).
  5. Tháng chín đến mau rồi cũng đi mau.  Có lẽ tháng chín là cây cầu nối giữa 2 mùa – hạ và thu.  Riêng tôi, tháng chín là sự khởi đầu trong cuộc đời tôi, trong cuộc hành trình 25 của tôi trên mảnh đất Mỹ.  Mới một ngày nào đó, chân ướt chân ráo trên miền đất hứa, mà bây giờ là 25 năm tôi đến và sinh sống ở nước Mỹ.  Tôi cũng không ngờ và không mong đợi những tháng ngày đầu tiên trên mảnh đất này, đã đưa tôi đến 25 năm.  Thật sự, nhiều lúc tôi cũng không tin tôi đã đến và sống ở đây 25 năm rồi.  Trong 25 năm nay, miền đất hứa đã thay đổi cuộc đời tôi và gia đình tôi, và có lẽ, cho tôi và gia đình tôi niềm hy vọng để bước tới đường tương lai.
  6. Rất có nhiều chuyện, kỷ niệm, hoài niềm và suy nghĩ của tôi trong 25 năm ở nước Mỹ.  Tôi không biết bắt đầu ở nơi nào và ở thời kỳ nào, nhưng tôi muốn ghi lại những điều đó vì đó là hành trang của cuộc tôi, của gia đình tôi và cũng là hành trang để bước đi tiếp.  Ôi, tháng chín, tháng của mùa thu về, tháng của sự khởi đầu và kỷ niệm 25 năm ở nước Mỹ.  Vậy là tôi đã được gặp 25 tháng chín trên mảnh đất này.

  1. Cuối cùng thì cũng ra, sau mấy tháng rumor và rumor.  Mình save được $100, chỉ cần $2000 nữa là đủ rồi. :).  Chắc phải chờ đọc reviews và xem sao.  Thôi thì bỏ vô Noel wishlist và  mong ông già Noel thương tình mình.
  2. Nhìn D600 hơi đẹp, hơi nhỏ và hơi ngon.  Mình thưởng đâu là giá dưới 2 “sấp”, nhưng chỉ 1 tờ trên 2 “sấp” thôi.
  3. Hôm nay chắc hết làm việc, dù việc làm hơi nhiều, nhưng google vòng vòng xem D600 và mơ mơ màng màng. 🙂
  4. D600 trên website của Nikon.
Nikon D600 FX

 

Về lại DC mang theo 1 bao rau Tiêu (rau Càng Cua) của cô 7 tôi trồng, nhà Ba tôi trồng đủ mình ổng ăn thôi, Mẹ tôi nói vậy. 🙂 Dường như có những món ăn ở thời tuổi thơ, vẫn mãi là những món ăn yêu thích nhất trong 1 đời người, và rau Tiêu là món ăn của tôi khi còn bé dại ở Bến Tre.  Tôi nhớ lúc đó tôi khoảng 6 hay 7 tuổi gì đó, sau nhà và dưới những hàng dừa xanh của Bến Tre, mọc rất nhiều rau Tiêu.  Bà Ngoại tôi hay cắt rau Tiêu về ăn.  Thời đó đâu có sang như bây giờ mà có thịt bò trộn chung, chỉ ăn rau tiêu trộn chút chua và ngọt để ăn thôi.  Mọi lần ăn rau Tiêu là nhớ đến những tháng ngày tuổi thơ ở Bến Tre, những tháng ngày không còn nữa và ông ba Ngoại tôi cũng đã lìa cõi trần.

Continue reading